Lời ngỏ.

Các bạn thân mến.
Từ ngày mình tiếp cận được cái in tẹt nét này, mình vẫn có ý muốn tạo ra một sân chơi quy tụ các bạn học ngày xưa, nhằm mục đích vừa ôn lại một thời để nhớ, một thời để thương và cũng là nơi để chúng ta tâm sự trao đổi những trải nghiệm cuộc sống của từng cá nhân, chia xẻ những vui buồn, để đúc kết lại thành những kinh nghiệm quý báu nhằm tạo thêm  niềm vui trong lúc tuổi già, nhưng ý tưởng thì lớn mà khả năng thì giới hạn, gần đây các bạn lại muốn có một diễn đàn làm nơi múa… bút, khiến nhiệt huyết của mình lại nổi lên, nói thật ” mình vừa làm vừa mò mẫm ” nên chắc chắn sẽ có những trục trặc, trắc trở mong tất cả các bạn hãy cùng nhau giúp đỡ xây dựng cho trang này của chúng ta đạt được mục tiêu đề ra, thân mến.

CHÚC MỪNG.

Được Thiệp Báo Hỷ từ gia đình bạn   Nguyễn Huy Dũng  ( A3).

Vào lúc 10.30h ngày 19.11.2017 Tại Thánh Đường Giáo Xứ Vũng Tàu sẽ    xin  Thánh Lễ Hôn Phối cho con gái là:

         Teresa Nguyễn Huy Mai Thảo cùng  Phanxico Cao Nguyễn Thanh Khoa.

Tiệc vui được tổ chức tại Sảnh Gold Nhà Hàng  MERASTIS _Vũng Tàu lúc 17.30h  ngày  19.11.2017.

Nhóm bạn THVT 68-75 xin thành thật chia vui cùng gia đình bạn Nguyễn Huy Dũng.

      Chúc hai cháu  Mai Thảo_ Thanh Khoa  đời đời Hạnh Phúc bên nhau  trong Hồng Ân Thiên Chúa.

 

Biển ngày không có nắng.

Có một ngày trời không có nắng, bầu trời xam xám từ sáng sớm. Từ “ban công” nhà nhìn ra chung quanh thấy đỉnh Núi Lớn mù mù trăng trắng làm nhớ Dalat hôm nào.  Màu mây sao ủ ê buồn thật buồn, lạc lỏng vài cánh chim lượn lờ , không nghe tiếng hót rộn rã thường ngày. Dự báo thời tiết có áp thấp, áp thấp có nguy cơ thành bão có khác!

Một vòng ra biển.. Biển cạn, ghe thuyền neo trên bãi cát yên lặng. Mặt nước xa tít  ngoài  kia. ..  Trên bãi cát mịn, ẩm ướt người ngồi, người đứng, người đi…Có những nhóm tụm ba,  tụm năm chuyện trò nhưng nhìn không vui lắm… Quen nhìn biển những hôm nước lớn, quen nhìn những con sóng tràn bờ, nhấp nhô tung bọt trắng xóa trên ghềnh đá, quen nhìn trời nắng trong xanh và màu nước cũng ngăn ngắt xanh, quen nhìn, quen nghe tiếng máy ghe xình xịch qua lại  rẻ nước trên mặt biển mênh mông… Biết sẽ có lắm người vui, dù rằng cảm giác trong lòng mình có.. một điều gì đó khi nghĩ đến con tôm, con cá đầy trong khoang tàu… Biển và những cuộc đời gắn liền với biển là thế mà.! Chuyện cũng bình thường!

Hôm nay, Biển cạn.. ghe thuyền không ào ạt ra khơi, nghe đâu có cơn bão xa đang hăm he đe dọa ..Thế nên người người hóa ra nhàn rổi… túm tụm chuyện trò, nghe ngóng … Nhìn người, nhìn biển trời một màu xam xám buồn chợt cũng thấy lòng không an ổn, cũng thấy ủ ê như màu mây nước.  Ôi,,, biết bao giờ mới “ nhìn núi là núi, nhìn sông là sông” đây? Khổ cái tâm chúng sinh của mình quá đỗi người ơi!

  

*** Một góc Bãi Trước một ngày có áp thấp gần bờ.

  AN_ 11/2017

Tin buồn.

Được tin buồn Thân mẫu của bạn Thach Kimarcy  ( A5) là cụ bà Thạch thị Somy Pháp danh  Diệu Ngọc vừa tạ thế lúc 16.44h ngày 02/11/2017 ( nhằm ngày 14.09. Đinh Dậu ) tại Bệnh viện Honolulu-Hawaii. Hưởng thọ 83 tuổi.

Tang Lễ được tổ chức tại Nuuanu Memorial Park & Mortuary 2233 Nuuanu Ave -Honolulu _Hawaii 96817

Lễ viếng từ 16.00h _ 20.00h ngày 08/11/2017 ( nhằm ngày 20.9 Đinh Dậu)  Hỏa táng tại Nuuanu Memorial Park& Mortuary  2233 Nuuanu Ave- Honolulu _ Hawaii  96817.

Nhóm bạn CHS THVT 68-75 xin thành thật chia sẻ sự mất mát nầy cùng bạn Thạch Kimarcy và tang quyến. Nguyện cầu hương linh Bà Thạch thị Somy- PD  Diệu Ngọc  sớm tỉnh giác  sinh về cõi Cực Lạc An Vui.

 

Bạn tôi Mười hai bê.

Vũ thị Quyên.

Niên học bảy bốn bảy lăm,

Mười hai bê lớp chừng năm mươi người.

Trưởng lớp Thành Tựu hay cười,

Dáng người đĩnh đạc tốt tươi kém gì.

Lớp có chín bạn nữ nhi,

Thướt tha thục nữ Kim Chi, Kim Hoàng,

Nhu mì là bạn Thanh Lan,

Minh Châu nhanh nhẹn ngang tàng mà duyên,

Dịu dàng uyển chuyển Diệu Liên,

Vũ Quyên lóc chóc nhưng siêng học bài,

Xinh tươi như nụ hoa nhài,

Trần Dung nhị đẳng tóc dài thanh tao,

Nghiêm trang chị cả Kim Thao,

Bạn Thu Thủy có dạt dào tình cha.

Bên nam bạn Lý Xuân Hòa,

Hữu Liêm, Phương Hải cả ba nghịch ngầm,

Huỳnh Luận đạo mạo trầm ngâm,

Thanh Quang lí lắc mà tâm nhiệt thành,

Bê rê mũ trắng Quang Sanh,

Kim Bang chín chắn, Huy Thanh hiền lành,

Giải toán vừa đúng vừa nhanh,

Nghĩa Hưng, Đức Hạnh và anh Hữu Hùng,

Học sinh xuất sắc Thanh Tùng,

Thông minh là bạn Dân Hùng, Phùng Sơn,

Điền kinh gạo cội Đăng Sơn,

Huy Dũng, Mỹ Thắng tài đờn hát ca,

Ngoài ra còn rất mặn mà,

Công tác xã hội chan hòa niềm vui,

Ngọc Quý nét mặt tươi cười,

Quang Sang điềm đạm và luôn chuyên cần,

Tốt bụng là bạn Đình Tân,

Trầm tư Trọng Nghĩa, triết nhân Huỳnh Vàng,

Pháp văn nhóm bạn kết đoàn,

Chung Hoa cùng với Kim Hoàng, Ngọc Trân,

Phi Hùng trong nhóm rất thân,

Khi chơi lúc học quây quần cùng chung,

Đức Khánh phong thái ung dung,

Bạn Cơ, bạn Thái chẳng hùng hổ ai,

Tiến Dũng đáng mặt anh tài.

Anh văn luyện giỏi mấy ai sánh tày,

Dòng đời cứ mãi vần xoay,

Bạn tôi như cánh chim bay khắp miền.

Dù không còn tuổi hoa niên,

Mười hai bê vẫn một niềm trong tôi.

Tĩnh lặng trong nội tâm.

Tĩnh lặng trong nội tâm. Sự tĩnh lặng đến từ minh triết…

Khi bạn mất liên lạc với sự tĩnh lặng nội tâm, bạn sẽ mất liên lạc với chính mình. Khi bạn mất liên lạc với chính mình, bạn sẽ đánh mất mình trong thế giới. Ý nghĩa sâu xa nhất về cái tôi của bạn, tức là chân tánh (who you are) của bạn không thể tách rời khỏi sự tĩnh lặng. Đây chính là cái Chân Ngã ( I Am ) vượt xa danh tướng (name and form) của bạn.

Bên trong bạn là một sự tĩnh lặng

Bên trong bạn là một sự tĩnh lặng

Sự tĩnh lặng chính là bản chất vô cùng quan yếu của bạn.

Nhưng sự tĩnh lặng là gì bạn nhỉ? Đó chính là không gian bên trong bạn, hay là ý thức mà từ đó những chữ trên trang giấy này được cảm nhận và trở thành nhận thức trong bạn. Nếu không có nhận thức đó, thì không có khái niệm, không có tư duy, và thế giới cũng chẳng có. Bạn chính là khả năng cảm nhận đó, qua hình dáng bên ngoài là một con người.

Tương tự như tiếng ồn ở bên ngoài, tâm trí của bạn cũng có sự huyên náo do suy nghĩ của bạn. Bên ngoài có sự tĩnh lặng của cảnh vật, thì bên trong cũng có sự tĩnh lặng của nội tâm. Khi bạn bắt gặp một sự yên tĩnh chung quanh mình, bạn lắng nghe sự yên tĩnh đó, bạn hãy chú tâm vào đó xem thử nó là cái gì. Lắng nghe sự tĩnh lặng, tức là bạn đang đánh thức một chiều không gian tĩnh lặng bên trong bạn, bởi vì chỉ qua sự tĩnh lặng bên ngoài, bạn mới có thể nhận ra sự yên tĩnh bên trong mình. Bạn sẽ thấy rằng những khoảnh khắc mà bạn lưu ý đến sự yên tĩnh bên ngoài, bạn không còn suy nghĩ trong đó, tức là bạn đang cảm nhận về nó mà hoàn toàn không cần phải tư duy. Khi bạn đang ở trong cảm nhận về sự yên tĩnh, tức là lúc bạn nhận ra có một trạng thái rất tĩnh lặng nằm sâu bên trong nội tâm của bạn. Ngay lúc này bạn mới thật sự hiện hữu. Bạn vừa làm một việc rất quan trọng, đó là đã bước ra khỏi tập quán tư duy cố hữu hàng ngàn năm của nhân loại.

Bây giờ bạn thử nhìn một cái cây, một bông hoa hay đám cỏ dại. Hãy tập trung ý thức của bạn trên những thứ ấy. Chúng có vẻ tĩnh lặng quá! Chúng có vẻ như đang bám sâu vào cái Thực tánh (Being) của chúng! Thiên nhiên đang dạy cho bạn về sự tĩnh lặng.

Khi nhìn vào một cái cây và nhận ra sự tĩnh lặng của nó, chính bạn cũng trở nên tĩnh lặng. Bạn đang nhận biết rằng bản thân mình cũng có một sự liên đới nào đó với cái cây này mà có vẻ vượt qua trí khôn của mình. Nhờ sự tĩnh lặng mà bạn cảm nhận được bản thân mình cùng một nhất thể (oneness) với mọi thứ mình đang cảm nhận. Cảm nhận được tính nhất thể với vạn vật chính là tình yêu hay lòng trắc ẩn của bạn đó.

Làm sao để có được tĩnh lặng?

Tuy sự yên lặng rất hữu ích cho bạn, nhưng không phải nhờ yên lặng bạn mới tìm thấy sự tĩnh lặng. Bởi vì ngay những lúc ồn ào nhất, bạn vẫn có thể nhận ra sự tĩnh lặng này nằm bên dưới sự ồn ào, chính là không gian đã phát ra sự ồn ào đó. Không gian này là ý thức tinh khiết mà chính nó đã nhận thức được bản thân nó. Cho nên bạn nhận ra có một sự nhận biết mà nó như một màn hình chiếu, còn mọi cảm nhận của giác quan và tư duy của bạn được chiếu lên trên đó. Khi nhận ra sự nhận biết này, cũng là lúc bạn đã tạo ra cho bản thân một nội tâm tĩnh lặng. Thế cho nên, bất kỳ một tiếng ồn cho dù nó gây khó chịu cho bạn, cũng rất cần cho bạn tìm thấy sự tĩnh lặng trong đó. Nhưng bằng cách nào đây? Bằng cách buông bỏ sự chống đối nội tâm về tiếng ồn, bằng cách hoàn toàn chấp nhận tiếng ồn như nó đang xảy ra. Sự chấp nhận này giúp bạn đi vào vương quốc của an bình nội tâm, vương quốc của sự thinh lặng.

Bất cứ khi nào bạn chấp nhận một cách triệt để từng khoảnh khắc hiện tại đúng những gì như nó đang hiện hữu, tức là dù hình thức bên ngoài biểu thị nó là cái gì chăng nữa, thì bạn đang trong sự yên tĩnh, đang trong sự yên bình. Thế cho nên, bạn hãy chú tâm đến các khoảng lặng: khoảng lặng giữa hai ý tưởng, khoảng lặng ngắn ngủi giữa những từ trong một câu nói, khoảng lặng giữa những nốt nhạc của tiếng dương cầm hay tiếng sáo, thậm chí khoảng lặng giữa thời gian hít vào và thở ra của bạn. Khi bạn chú tâm đến những khoảng lặng đó, nhận thức về “một cái gì đó” trở nên đơn thuần là nhận thức. Chiều không gian vô hình của nhận thức tinh khiết này được phát sinh từ bên trong bạn, và nó đã thay thế cho thói quen tự đồng hóa mình với những biểu hiện của hình tướng. Lúc này trí huệ của bạn đang hoạt động một cách âm thầm lặng lẽ. Cho nên, sự tĩnh lặng là nơi để bạn sáng tạo và tìm ra giải pháp cho mọi vấn nạn.

Như thế thì sự tĩnh lặng có phải là sự vắng mặt của tiếng ồn và những thứ gây ra tiếng ồn không? Xin thưa rằng: Không. Sự tĩnh lặng chính là bản chất của minh triết thiêng liêng, nó nằm dưới ý thức, nằm ngoài mọi thứ hữu hình đã được tạo thành trong vũ trụ. Như thế thì làm thế nào chúng ta có thể phân biệt nó với chân tánh của chúng ta được? Chính cái hình thể mà bạn đang nghĩ mình là ai đã được sinh ra từ cái đó, được duy trì và dung dưỡng bởi cái đó. Cái đó cũng chính là bản chất của mọi thiên hà trong vũ trụ, của từng ngọn cỏ, của mọi loài hoa, mọi cây cỏ, chim chóc và mọi tạo vật khác trong thế gian này.

Sự tĩnh lặng là vật thể duy nhất trong trong thế gian không có hình thể. Nhưng cũng chính vì nó không là vật thể, cho nên nó không thuộc về thế gian này. Khi bạn nhìn vào loài cỏ cây hay sinh thể con người từ sự tĩnh lặng bên trong bạn, thì ai đang nhìn chúng chứ đâu phải bạn? Chính là có một cái gì đó siêu hơn con người đang nhìn vào tạo vật của nó. Trong Tân Ước có nói rằng Thượng Đế đã sáng tạo ra thế gian và Ngài đã cảm nhận trong tĩnh lặng mà không có tư duy.

Bạn có cần thêm kiến thức hay cần thêm nhiều thông tin, cần thêm những chiếc máy điện toán có khả năng xử lý dữ liệu tốc độ nhanh hơn và khoa học hơn để cứu thế giới? Vào lúc này nhân loại đâu cần phải thêm trí tuệ nữa phải không? Nhưng trí tuệ là cái gì nhỉ? Và có thể tìm thấy nó ở đâu? Xin thưa, trí tuệ chỉ có thể có được qua khả năng giữ cho tâm mình thật tĩnh lặng. Rồi chỉ cần quan sát và lắng nghe. Bạn không cần làm thêm gì nữa.

Hãy tĩnh lặng, quan sát và lắng nghe sẽ phát sinh một sự thông tuệ mà không hề có khái niệm nào ở bên trong bạn.

Hãy để cho sự tĩnh lặng hướng dẫn tất cả những lời nói và việc làm của bạn.

 Thích Nguyên Hùng (Trích trong sách “Sức mạnh của tĩnh lặng” – Eckhart Tolle)

Những vần thơ lạc.

(Ghi lại những cảm xúc đầu đời của một thời đi học).

Hoàng Nghĩa Hưng (A3).

  ƯỚT MƯA.

Trời mưa ướt áo em tôi,

Nón che sao để ướt đôi vai gầy,

Mưa xuyên áo trắng thơ ngây,

Thẹn thùng em thả tóc mây nửa vời

Tần ngần tôi đếm mưa rơi,

Đường về bỗng chợt nhớ người ướt mưa.

HỮNG HỜ

Tóc mây ai thả nửa chừng,

Nửa rơi trước ngực , nửa dừng giữa lưng

Trách ai sao quá dửng dưng

Cách nhau dãy lớp chưa từng ngó  sang

Để cho bụi phấn ngỡ ngàng

Thẫn thờ đọng lại trắng trang sách buồn

Trời mưa, mưa để buồn hơn,

Ngồi trong lớp học sao hồn trong mưa

Ngập ngừng theo dấu buổi trưa

Tóc thề ai xỏa hương đưa xuân thì.

Mưa về để nhớ người đi,

Còn thương nón lá, hàng mi thẹn thùa

Người đi dáng nhỏ, đường xưa

Tôi về ngóng đợi cơn mưa cuối mùa.

 

HOA SỨ TRẮNG

Đường qua ngõ nhà em,

Trước nhà hoa sứ trắng

Ngõ nhỏ dài quanh co,

Gót chân mòn lối cỏ

Bao chiều qua lại qua

Xuân qua rồi Hạ về,

Chẳng bao giờ dám ghé

Trang vở gấp làm tư,

Bài thơ còn viết dở

Ngại ngần chưa  dám đưa

Đường qua ngõ nhà em

Bốn mùa hoa sứ trắng

Bài thơ xưa viết xong

Chẳng bao giờ được nhận

Nắng buổi chiều soi nghiêng

Cổng nhà em khép kín,

Hương sứ còn vương vương…

Hoàng Nghĩa Hưng._2015.

 

Tiếng hát với cung đàn.

             Anh từ từ chậm dần những nốt cuối cùng của bài hát trên cây đàn guitar để chấm dứt. Khi tiếng đàn ngân nga của anh tan biến trong không gian của phòng khách trong căn nhà nhỏ ấm cúng của anh, tôi với tay mò mẫm bấm nút STOP trên cái điện thoại di động để chấm dứt phần thâu. Chúng tôi hồi hộp cho hát lại bài hát vừa được thâu do chị hát và anh đàn, còn tôi thì làm… giám đốc vì tôi là chuyên gia luôn… xúi giục người khác. Từ cái điện thoại di động Samsung của tôi, tiếng đàn dạo đầu của anh nghe như mời gọi, rồi tiếng hát của chị cất lên, ấm cúng và ngọt ngào, quyện trong tiếng đàn của anh, lúc quấn quít trong giọt rãi nhẹ nhàng, lúc nhấn mạnh hỗ trợ khi giọng hát chị lên cao theo cung nhạc. Chúng tôi thở phào. Lần này là chắc cú vì tiếng đàn của anh sinh động, đầy hứng khởi và chị cũng đã giữ được giọng khá vững, với chỉ một sơ sót nhỏ có lẽ khi chị lạc mất lời nhạc. Cái sơ sót đó lại làm bản thâu rất thực và cho thấy những khó khăn trong công việc mà chúng tôi đang làm: cố gắng tập một bản nhạc hoàn toàn không quen thuộc với cả anh và chị. Tôi biên tập lại bài hát vừa thâu, cắt những đoạn mà chúng tôi nói chuyện lao xao, lọc tiếng ồn, rồi cuối cùng khuếch đại bài hát. Et voilà, bài hát đã được sẵn sàng để gởi đến nhóm THVT 68-75  hỏi ý kiến các bạn về đề nghị tham gia chương trình văn nghệ trong đại hội CHS THVT nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường 1954-2014.

Anh là một thành viên của nhóm THVT 68-75, còn chị là dâu hiền của nhóm. Anh là một tay guitar nghiệp dư xuất sắc với nhiều kỹ thuật đệm khác nhau, và cũng là một giọng bè có hạng, còn chị là một ca sĩ… karaoke có chất giọng ấm với kỹ thuật luyến láy rất… nhà nghề, và rất thích hát hò. Thời trung học của anh trải qua trong một ngôi trường trung học lớn nhất và có một truyền thống lâu dài nhất ở một thị xã nhỏ, trường Trung Học Vũng Tàu, chị trải qua ba năm sau cùng  thời trung học của chị trong một trường trung học mà trước biến cố 1975 được coi như là một trong hai trường trung học nữ tiêu biểu cho các nữ sinh Sài Gòn, trường Trưng Vương. Anh người Nam, còn chị người Bắc. Anh là cung đàn, còn chị là tiếng hát. Anh là Chiêu Giang, chị là Đoan Trang. Anh và chị có những tương phản nhưng lại bổ túc cho nhau. Và chỉ có định mệnh mới đem được hai người đến với nhau để trở thành tiếng hát với cung đàn trong nhóm THVT 68-75 chúng tôi.

Đoạn đời của anh sau năm 1975 rất long đong. Sau biến cố tháng Tư năm này, anh rời trường và không bao giờ trở lại để hoàn tất chương trình lớp 12. Anh làm đủ thứ công việc và học đủ thứ nghề để phụ giúp gia đình, vì lúc nầy gia đình anh bổng dưng phải đối diện với thực tại là ba của anh và người anh lớn sẽ  không có mặt trong mâm cơm gia đình trong bao nhiêu năm nữa trong một tương lai không biết trước được, bởi hai người  đang được tập trung để học tập cải tạo. Đầu mùa gió nồm năm 1981, anh đến Malaysia  và được nước Úc chấp nhận đơn xin định cư chỉ sau vài tuần khi anh  đến đảo Bidong. Ngay khi mùa giáng sinh năm đó kết thúc, anh xin vào làm công nhân vệ sinh trong một hãng và sau đó ít lâu được “thăng chức” làm công nhân dây chuyền cho hãng để có thể gởi tiền về giúp gia đình, anh em ở Việt Nam.

Với quyết tâm vươn lên làm chủ vận mệnh mình, anh dành dụm mua một xe tải và hợp đồng chuyên chở hàng hóa cho một hãng vận tải trong khi chưa rành rọt gì về đường xá Melbourne. Tài xế xe tải là một công việc nặng nề và ít hoạt động vì cứ phải lên xuống hàng hay phải ngồi lái, nhưng anh chấp nhận, rồi dần dần quen việc và công việc ngày càng vững vàng. Khi anh tìm được việc trong ngành bưu điện, anh bỏ công việc tài xế xe tải. Anh ổn định một thời gian trong công việc mới, nhưng có cái gì đó trong anh không ổn định, cứ thôi thúc anh. Anh nghỉ bưu điện ghi danh học đại học với ý định hoàn tất chương trình cử nhân văn khoa về thông phiên dịch. Anh cũng đồng thời dự cuộc thi tuyển của cảnh sát tiểu bang khi bang Victoria nới rộng tuổi cho những người muốn gia nhập lực lượng cảnh sát.

Khi anh trúng tuyển vào ngành cảnh sát, anh bỏ dở chương trình đại học để tham gia lực lượng Cảnh Sát Victoria. Thời gian huấn luyện thật là gian nan khổ sở. Nay anh bắt đầu chớm tuổi trung niên, và những năm khổ cực thời trẻ khiến thể lực của anh, tuy không tệ lắm so với những người cùng lứa tuổi, nhưng hoàn toàn là một thách đố cho anh để vượt qua tiêu chuẩn thể lực khi anh dự khóa huấn luyện. Cuối cùng, anh cũng vượt qua thử thách và tốt nghiệp. Nay anh đã tìm lại được chính mình, một con người năng nổ, gan dạ, phán đoán chính xác, quyết định hợp lý và đúng lúc. Anh thăng tiến nhanh trong ngành và là người Úc gốc Việt Nam đầu tiên trở thành thám tử (detective) trong lực lượng cảnh sát tiểu bang Victoria nước Úc. Anh đã được tưởng thưởng và tặng thưởng huy chương với những thành tích trong công tác của mình. Anh đã chuyển hóa được dòng định mệnh của anh.

Cuộc đời của chị thì ổn định và phẳng lặng hơn. Chị lớn lên ở khu xóm nhỏ ở chợ Thị Nghè, bên này của con kinh còn bên kia con kinh là vườn Bách thảo Sài Gòn, với những con đường ngoằn ngoèo đông đúc xe cộ tấp nập ồn ào. Chị học phần đầu chương trình trung học của mình tại trường cấp 2 Nguyễn Bỉnh Khiêm và phần còn lại tại trường Trưng Vương.

Chị đã mê văn nghệ và thích ca hát ngay lúc còn là cô nữ sinh lớp Sáu. Sau buổi chào cờ một ngày thứ Hai nào đó, chị đã xung phong thay mặt lớp lên giúp vui văn nghệ. Chị chọn bài hát Mai Đây Hòa Bình của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng. Có lẽ cô học trò nhỏ đó đã hát với tất cả niềm say mê và bầu nhiệt huyết cho nên cả trường đã hưởng ứng hát theo cô khi giọng cô ngân nga, “Hòa bình ơi! Việt Nam ơi….”. Thế là chị được các bạn bầu làm trưởng ban văn nghệ và bài hát Mai Đây Hòa Bình do chị hát được trường chọn để tham gia chương trình văn nghệ cấp quận. Đến bây giờ, mỗi khi chị về Việt Nam thăm gia đình và gặp lại các bạn cũ, họ đều yêu cầu chị hát lại bài hát này để được nhớ về một thuở sinh hoạt học trò của cả bọn. Chị đã không có cơ hội tha thướt trong tà áo dài trắng bước đi trên con đường đầy cây cao bóng mát Nguyễn Bỉnh Khiêm để đến trường hằng ngày vì trong thời trung học của chị, áo dài bị coi là y phục của giới trưởng giả tư sản nên không được cho phép mặc trong công sở cũng như trong trường học!

Anh và chị gặp nhau năm 1991 và quyết định cùng nhau xây dựng một mái ấm gia đình. Chị học một khóa về giữ trẻ và mở dịch vụ giữ trẻ tại nhà để kiếm thêm thu nhập. Mới ngày nào mà nay đã hai mươi mấy năm. Tưởng chừng như mới hôm qua. Không biết bao nhiêu những cô bé con, chú bé con đã qua bàn tay chăm sóc dịu dàng của chị. Những cô bé, chú bé con ấy chắc nay đã lớn lắm rồi, như Khoa, con trai lớn của anh và chị, hiện nay đang ráo riết học chờ kỳ thi đại học sắp tới. Cô em Vy của Khoa cũng theo gót chân anh năm sau đó thôi.

Chị tiếc rẻ, chị không thể đi dự đại hội cựu học sinh của trường trung học của anh ở Nam Cali năm nay vì Khoa phải thi đại học. Các bạn trong nhóm niên khóa 68-75 email qua lại bàn cãi góp ý về chương trình tham gia văn nghệ sôi nổi quá làm chị cũng háo hức. Chị mỉm cười khi nghĩ tới nhóm bạn cùng trường của anh. Họ vẫn còn sôi nổi, râm ran, om xòm và huyên náo như thể họ vẫn còn là những cá nhân còn đang mài đũng quần trên ghế nhà trường năm xưa. Thế đấy, các nữ sinh, nam sinh nội ngoại, họ tự gọi. Thôi thì chị sẽ cố gắng đóng góp cho nhóm bạn của anh, nhóm THVT 68-75, bằng tiếng hát của chị để giúp nhóm tập dợt cho màn trình diễn của họ trong đại hội khi chị không thể có mặt để góp vui cùng họ. Thôi thì chị sẽ mặc chiếc áo dài trắng đi đến trường trong lời ca để bù đắp lại nổi mất mát về một tà áo dài trắng mà chị đã không có cơ hội được khoác vào người trong thời nữ sinh của chị. Rồi chị cất cao lời hát… và tiếng đàn của anh quấn quít ôm lấy tiếng hát của chị. Rồi tôi như thấy bóng dáng gầy gầy của chị, tay ôm cặp, đang bước đi trên con đường rợp bóng Nguyễn Bỉnh Khiêm, hai tà áo dài trắng bồng bềnh quấn quít bước chân, trong bài hát về một thời áo trắng.

Phải là định mệnh mới đem chị đến với anh, vượt qua đại dương xa xôi. Phải là định mệnh mới có thể đem tiếng hát đến với cung đàn.

Người Kể Chuyện (THVT 68-75).