Người Sài Gòn tử tế.

Sưu tầm.

Cái ác đang diễn ra ngày càng nhiều trong đời sống xã hội. Vậy cái thiện đang ở đâu? Xin thưa, cái thiện, cái đẹp vẫn có rất nhiều trong cuộc sống hằng ngày ở quanh ta nhưng nó vốn khiêm nhường, thầm lặng nên chúng ta ít thấy. Những câu chuyện lấp lánh tình người dưới đây minh chứng cho điều đó.

Bài 1: Những bữa chay ngon từ tay chú Kiếm

Gần sáu năm qua, anh Lê Hoàng Kiếm (quận 6) lặng lẽ chăm sóc các cụ già neo đơn, trẻ em mồ côi bằng những bữa ăn ngon anh tự nấu.

Cứ vào ngày thứ Sáu cuối tháng, các em nhỏ ở mái ấm Kim Chi, chùa Long Thạnh (Long An) lại trông ngóng chú Kiếm. Đến giờ ăn trưa, đứng xếp hàng chỉnh tề nhưng dường như các em không giấu nổi sự háo hức. Các em nhao nhao hỏi: “Chú Kiếm ơi, bữa nay chú nấu món gì?”.

Một mình một xe

Suốt sáu năm qua, dù có bận bịu cỡ nào, anh Lê Hoàng Kiếm (quận 6) cũng dành ra hai ngày trong tháng để nấu bữa ăn chay cho trẻ em và người già có hoàn cảnh đặc biệt. Anh nghĩ ra món ăn, vận động bạn bè gom góp tiền đi chợ, hoặc không có ai thì anh tự bỏ tiền túi. Anh vốn là người ít nói, chỉ lẳng lặng làm.

“Khởi nghiệp” từ chùa Lâm Quang (quận 8) đến các mái ấm ở Củ Chi, Hóc Môn đến nay, anh Kiếm thường nấu định kỳ tại mái ấm Kim Chi và chùa Bình An (Bình Tân). Ban đầu anh Kiếm cũng rủ được một nhóm bạn yêu thích công việc thiện nguyện đi theo phụ bếp cho anh. Nhưng càng về sau, mọi người “rơi rụng” nghỉ dần dần. “Một phần do lịch nấu ăn của anh rơi vào thứ Sáu nên mọi người bận đi làm. Một phần do đi xa nên mọi người không có sức chạy xe máy” – anh Kiếm giải thích.

1

Niềm vui của các cụ già chùa Lâm Quang khi được anh Kiếm chăm sóc bữa ăn ngon. Ảnh: TRÀ GIANG

Không có hội nhóm nào, anh Kiếm vẫn âm thầm một mình một xe máy chở lỉnh kỉnh nào rau củ quả, bún, gia vị chạy tuốt xuống Long An nấu ăn. “Đôi khi rủ được người theo phụ thì đỡ tất bật, còn không thì phải tranh thủ đi sớm một chút, riết rồi cũng quen” – anh nói. Do chỉ có một mình nên hiếm khi nào anh Kiếm dám nấu cơm. Bởi nấu cơm phải nấu rất nhiều món thức ăn kèm theo. Anh thường nấu những món chay nước như bún bò, bò kho, cà ri, hủ tíu, phở, bún giò… mới kịp thời gian phục vụ các thực khách đặc biệt.

Công việc hiện tại của anh Kiếm không liên quan đến nghề bếp. Anh là người kinh doanh tự do nhưng thích nấu ăn, thích làm việc thiện nguyện và ưa ăn ngon. “Tôi không có nhiều tiền, cho nên phải suy nghĩ ra cách nào với số tiền ít ỏi mà có thể giúp được nhiều người nhất. Với 1 triệu đồng, tôi chẳng thể mua món quà nào trị giá năm hay 10.000 đồng tặng vài trăm người nghèo khó. Sẵn có chút năng khiếu nấu ăn, mình chịu khó lăn vô bếp hy vọng đem lại một bữa ăn ngon như một món quà từ lòng thành của mình cho các em, các cụ” – anh Kiếm bộc bạch.

Đặt tình cảm vào từng món ăn

Có đi cùng, chứng kiến công việc nấu ăn của anh Kiếm mới thấy rõ anh có tâm với công việc này chừng nào. Buổi chiều hôm trước, anh đã lo đi chợ. Chìa ra một mảnh giấy chi chít gạch đầu dòng, anh nói: “Nhiều thứ li ti phải mua, coi vậy lỡ quên thứ gì thì coi như không ra món”. Rồi anh tỉ mỉ lựa từng củ cà rốt, từng bó rau, cọng ngò. Tôi tỏ vẻ sốt ruột khi thấy anh cứ nâng lên đặt xuống, săm soi từng món rau củ. Anh cười: “Kiên nhẫn xíu, nấu món chay mà, rau củ không tươi ngon là thất bại cái chắc”.

Nồi nước dùng, dù là món gì, anh Kiếm cũng hầm cả bó mía to và vài ký củ sắn cho ngọt nước. Các gia vị: hành tím, củ gừng đều được nướng, gọt lớp than. Hoa hồi, quế, hột ngò, thảo quả… được anh sao vàng trên chảo nhỏ lửa cho dậy mùi thơm nhẹ. Anh chuyên nghiệp tới mức chuẩn bị sẵn luôn túi vải thưa để bỏ những thứ gia vị trên vào, cột miệng túi rồi cho vào nồi nước dùng. Nêm xong gia vị, anh thử nếm, lại nêm, nếm thêm cả chục lần mới an tâm hoàn thành món phở cho các cụ già của chùa Lâm Quang.

“Chú Kiếm nấu món phở chay mà ngào ngạt mùi… phở lắm. Nước dùng thì ngọt đậm đà. Mà chú Kiếm biết ý tụi tôi lắm. Củ thì hầm mềm nhừ. Rau, hành, giá, ớt là chú để riêng, hỏi ý từng người, ai thích ăn, ăn bao nhiêu, chú mới cho vô tô bi nhiêu” – cụ bà Nguyễn Thị Hai, chùa Lâm Quang chấm điểm món phở của đầu bếp Kiếm.

Khi tôi hỏi bí quyết nấu ăn ngon, anh Kiếm nói giản dị: “Có gì đâu, nấu riết, mỗi ngày rút kinh nghiệm một xíu. Tôi tin ai cũng vậy thôi, cứ để tấm lòng của mình vào món ăn, cẩn thận, trân trọng thì chắc món ăn cũng không đến nỗi nào”.

Bài 2: Anh thợ nghèo ‘lo’ xe đạp cho HS

Sống chật vật ở nhà trọ nhưng hơn 10 năm nay người thợ sửa xe máy Lê Văn Thái vẫn dành dụm mua phụ tùng xe đạp cũ lắp ráp, tân trang thành hàng ngàn chiếc xe đạp mới tặng học sinh nghèo.

Hơn 20 năm trước, một cậu bé rời làng quê nghèo miền Trung vào Sài Gòn “kiếm đường làm ăn”. Cậu luôn ước mơ có một chiếc xe đạp để rút ngắn quãng đường mưu sinh. Thời gian qua đi, cậu bé trở thành người thợ sửa xe máy ở con đường nhỏ của Sài Gòn. Cuộc sống riêng còn khó khăn nhưng khi nhớ lại ước mơ về chiếc xe đạp thuở nhỏ, anh cố gắng xoay xở để có chiếc xe đạp tặng cho những đôi chân mòn dép vì phải đi bộ nhiều giống mình thuở nhỏ.

Từ giấc mơ “Phượng Hoàng”

Anh Lê Văn Thái hào hứng kể ước mơ mang hình chiếc xe đạp thời nhỏ của mình: “Ngày nhỏ, mơ ước lớn nhất của Thái là có chiếc xe đạp Phượng Hoàng chạy cho oai và đỡ mỏi chân. Cha mẹ Thái không hứa nhưng Thái biết cha mẹ nhắm vào đàn vịt đang đông dần lên để mua xe cho con. Thái rất vui, nghĩ chiếc xe đạp trong tầm tay mình rồi, chờ đàn vịt đông lên xíu nữa thôi. Thái gặp đứa bạn nào cũng khoe: “Tao sắp có Phượng Hoàng cưỡi rồi”. Nhưng một ngày, anh của Thái đang chăn vịt ngoài đồng thì bỗng đàn vịt lăn ra chết sạch. Nó là toàn bộ cơ nghiệp của gia đình Thái. Anh của Thái sợ đến nỗi không dám về nhà mà nhảy xe vào Sài Gòn. Phần Thái lúc đó chưa hiểu hết nỗi buồn trắng tay của gia đình. Thái chỉ thấy hụt hẫng vì biết là giấc mơ xe đạp còn xa lắm, mình còn phải đi bộ lâu lắm. Buổi tối, ngủ mớ Thái còn thấy chiếc xe đạp hóa thành con Phượng Hoàng vỗ cánh bay đi, Thái khóc sướt mướt.

Không lâu sau, Thái vào Sài Gòn học nghề sửa xe đạp. Mỗi ngày lội bộ 5-6 cây số đi học nghề. Trời ơi, Thái lại càng ao ước có cái xe đạp. Cuối cùng anh của Thái cũng chắt bóp mua được cho Thái chiếc xe đạp Phượng Hoàng. Ban ngày Thái đạp xe đi học nghề, tối về dựng xe giữa phòng trọ lau chùi cho sạch sẽ, sáng bóng mới thôi”.

Tưởng rằng khi đạt được ước mơ và trưởng thành, người ta sẽ xếp nó vào dĩ vãng như một ký ức đẹp. Bỗng một ngày, khi đã thành nghề thợ sửa xe máy, anh Thái nghe phòng trọ kế bên có giọng cô sinh viên thỏ thẻ xin mẹ mua cho chiếc xe đạp. Nhà nghèo nên người mẹ không có tiền mua xe cho con. Không nói ra nhưng anh Thái dặn lòng: “Chú sẽ kiếm cho con một chiếc xe đạp”.

Rồi Thái sang các vựa ve chai mua lại từng cái pêđan, con ốc, cái yên xe… lắp ráp cả tháng trời mới đủ các bộ phận của một chiếc xe. Anh sơn xịt cho xe cái áo mới rồi tặng cô bé sinh viên nọ. Từ đó Thái biết thêm nhiều người nghèo có giấc mơ xe đạp giống anh thuở nhỏ và hành trình tặng xe đạp cứ thế nối dài…

2

 Gia đình anh Thái quây quần trong tiệm sửa xe chật hẹp.

Ảnh: TRÀ GIANG

Mạnh thường quân mang dép nhựa

Ban đầu anh Thái để ý các khu lao động nghèo, khu xóm trọ quanh nơi anh ở có em học trò nào nghèo, cần xe đạp thì đem tới tận nơi tặng. Anh còn dặn con trai đến trường hỏi bạn nào cần xe đạp. Anh Thái nhớ lại: “Có lần hai cha con đạp hai chiếc xe đạp tới nhà người bạn cùng trường của con để tặng xe. Trên đường về, con trai tôi đưa ngón tay cái lên cho tôi nói: “Ba tuyệt vời lắm á!”. Rồi con trai kể: Các bạn ở lớp con nói ba của bạn H. là người tốt. Chú ấy tặng xe đạp cho các bạn nghèo. Tôi nghe rất cảm động. Tôi thấy mình không có nhiều tiền bạc cho con mình nhưng con tôi vẫn có thể tự hào về tôi”.

Thấy anh làm việc tốt, có người dư xe đạp đem tới tặng anh. Anh thật thà kể: “Có người tặng một lúc ba chiếc xe đạp kèm theo 1 triệu đồng, nói lấy tiền đó sửa sang cho mấy chiếc xe đẹp lên. Nhưng mà sửa sang đâu có hết số tiền đó. Thái lại tặng tiền đó cho một người bệnh trong nhà thương Chợ Rẫy”. Dần dần mọi người biết đến những chiếc xe anh tự lắp ráp, có người đến tận nơi xin xe, có người tới mua. Nhưng anh không bán, xe đạp chỉ để tặng thôi.

Về sau, quen mấy cô ở Chi hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo Bình Phú Đông, anh Thái đem xe tập kết tới trụ sở chi hội, nhờ chi hội làm cầu nối trao tặng. Có lần chi hội tổ chức tặng vài chục chiếc xe đạp cho học sinh. Khi giới thiệu người trao tặng, mọi người ai cũng bất ngờ khi thấy mạnh thường quân là anh thợ sửa xe chân tay, quần áo còn vương mùi dầu nhớt, đôi dép nhựa tổ ong cũng đen kịt dầu nhớt. Ít ai ngờ cuộc sống của mạnh thường quân không mấy khá giả. Tiệm sửa xe cũng là nơi ở của gia đình tại đường Hồng Lạc, Tân Bình được thuê giá 4 triệu đồng/tháng. Anh hồ hởi khoe chủ nhà rất thương tình, đã nhiều năm nay không tăng giá. Tiệm không quá 10 m2, phía dưới làm tiệm sửa xe máy. Phía trên gác là chỗ nấu nướng, sinh hoạt của cả gia đình gồm ba cậu con trai và một cô con gái chưa đầy năm.

Từ khi sinh con gái, vợ anh Thái tạm nghỉ ở nhà trông con, mọi chi tiêu cho gia đình nhỏ đều gồng gánh vào vai anh. Nhưng anh vẫn tiết kiệm, dành ra khoản tiền mua phụ tùng cũ, lắp ráp xe đạp gửi cho Chi hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo Bình Phú Đông đều đều.

“Tiền bạc biết bao nhiêu cho đủ hả chị. Thôi thì mình tiêu pha trong khoản mình có. Có gì dùng nấy. Quan trọng là sức khỏe và gia đình hạnh phúc thì mình đã có rồi. Thì giờ rảnh rỗi ngồi không chi cho buồn, thôi thì làm việc gì giúp được người khác cho cuộc đời nó vui” – anh Thái bộc bạch giản dị.

Tấm lòng…

  • Trên tuyến xe buýt chạy từ Gò Vấp đến Bến xe Chợ Lớn có chế độ bỏ tiền tự động. Cô sinh viên vừa lên xe là người ở quê mới bước chân đến thành phố học đại học, chưa quen đi xe buýt nên không mang theo tiền lẻ mà cầm 50.000 đồng đưa tài xế. Bác tài không nhận. Cô hỏi nhiều người nhưng không ai có tiền lẻ để đổi. Một cô gái khác đến dúi vào tay cô 2.000 đồng rồi nói: “Em đến mua vé đi!”. Cô gái cảm động cầm tiền đến đưa cho tài xế. Ngay lúc đó, xe vừa đến cổng Trường ĐH Bách khoa, người cho tiền lúc nãy bước xuống. Người nhận tiền chỉ kịp cúi xuống cảm ơn. Hai người nhìn nhau cười. Chưa bao giờ mình thấy những nụ cười trong trẻo đến thế…

5

  • Sáng nay, mình vừa chạy đến đầu đường Nguyễn Văn Trỗi, Phú Nhuận thì gặp một cô gái mang túi xách, chạy tất tả đến xanh cả mặt. Thấy lạ, mình tấp xe vào hỏi:

– Cháu chạy đi đâu mà tất tả vậy?

– Cháu chạy đến trạm xe buýt.

– Vậy lên xe bác chở đi giùm một đoạn.

Cô gái ngồi lên xe, mình hỏi:

– Cháu đi xe buýt số mấy, tuyến nào?

– Dạ, số 104, đi ĐH Ngân hàng.

– Ôi, xe số 104 chạy qua đường Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận mà.

Thế là mình phải vòng xe ngược lại đường Hoàng Văn Thụ. Vừa qua đường Hoàng Văn Thụ, cô gái mừng rỡ nói như hét:

– Nó kìa bác ơi!

Chiếc xe buýt ở xa xa phía trước, mình nói với cô gái:

– Bác sẽ chạy nhanh, khi vượt qua chiếc xe buýt cháu vẫy tay ra dấu đón xe, đến trạm gần nhất bác dừng xe cho cháu xuống.

Đúng như vậy, vừa đến trạm, chiếc xe 104 cũng vừa trờ tới, cô gái bước xuống vừa kịp nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng lên xe buýt (ảnh).

Sáng nay có cô sinh viên kịp giờ vào học.

Bài 3: ‘Ông cấp cứu’ Ba Nhiều

Thấy xã Nhị Bình ở xa BV huyện Hóc Môn, người dân đau ốm, tai nạn rất khó gọi xe cấp cứu, ông bỏ tiền mua xe cấp cứu. Không quản ngại khuya hôm, ông chạy xe chở cấp cứu cho người gặp nạn mà không màng tới một đồng công xá.

Chạy vào con đường Bùi Công Trừng (xã Nhị Bình, Hóc Môn), hỏi nhà ông Huỳnh Văn Nhiều, người ta hỏi lại: “Chú Ba Nhiều có xe cấp cứu hả? Ở đây gọi ổng là ông cấp cứu”. Rồi người ta chỉ: Cứ chạy trên lộ, nhìn tay mặt, nhà nào có cái bảng to chảng xìa ra đường: “Cấp cứu từ thiện, cho mượn bình oxy” là nhà ổng đó.

Mua xe dùng riêng chở cấp cứu người

Tiếp chúng tôi, ông Ba Nhiều khiêm tốn nói: “Chuyện không có gì, có chút xíu hà”. Chuyện “chút xíu hà” như cách nói của ông là việc ông dành tiền mua một chiếc xe 15 chỗ dùng riêng cho việc chở người đi cấp cứu miễn phí. Từ lúc mua xe (2006) đến nay, bất cứ đang làm việc gì, hễ có ai gọi điện thoại nhờ chở cấp cứu, ông đều nhận lời. “Từ xã tôi chạy ra BV huyện Hóc Môn xa tới 12 km nhưng xã chưa có xe cấp cứu, mỗi lần có ai đau ốm gọi xe rất khó khăn nên tôi bàn với cả nhà mua chiếc xe. Lỡ có ai đau ốm đột xuất thì mình đưa đi cho kịp thời” – ông Nhiều lý giải.

Có lúc mới bưng chén cơm lên, chưa kịp và một đũa, điện thoại đổ chuông, ông Nhiều bắt máy hỏi ngắn gọn “bị sao? ở đâu?” rồi bỏ dở chén cơm, ngoắc người con trai đi ngay.

Không chỉ có người nhà của người bệnh gọi đến, nhiều trường hợp người dân thấy tai nạn giao thông cũng gọi ông. Khi đưa người bị tai nạn vào bệnh viện, người thân của họ chưa tới kịp, ông Nhiều nán lại khai tên tuổi, có khi rút luôn tiền túi đóng tạm ứng viện phí cho người gặp nạn.

3

Ông Huỳnh Văn Nhiều lau chùi, vệ sinh chiếc xe cấp cứu

sau khi chuyển người gặp nạn đến bệnh viện. Ảnh: TRÀ GIANG

4

Tấm biển trước nhà ông Huỳnh Văn Nhiều làm ấm lòng

người dân nơi đây. Ảnh: TRÀ GIANG

Ông Nhiều cũng “bao” luôn việc chuyển cấp cứu của Trạm y tế xã Nhị Bình. Các nhân viên của Trạm y tế xã Nhị Bình thuộc làu số điện thoại của ông Nhiều. Chị Xuân Hồng, y sĩ Trạm y tế xã Nhị Bình, cho biết: “Cứ có cấp cứu là chúng tôi gọi ngay cho chú Ba Nhiều. Từ nào tới giờ, tôi chưa bao giờ thấy chú từ chối một ca cấp cứu nào, bất kể giờ giấc”.

Ông Nhiều còn nhận chở bà bầu đi sinh. Ông cười khoe: “Đang có một “mối” đặt lịch rồi, hễ đau bụng là chạy thôi”. Nhiều người cảm kích, mang tiền tới hậu tạ, ông không bao giờ lấy. “Trái cây, bánh kẹo thì nhận cho người ta vui chứ tôi làm việc này không phải để thu tiền” – ông Nhiều nói chân thành.

Cha truyền con nối

Từng công tác tại Hội Chữ thập đỏ xã nên ông Nhiều đã được tập huấn hầu hết các kiến thức sơ cứu. Do đó, chiếc xe cấp cứu được ông trang bị khá đầy đủ các dụng cụ y tế như băng ca, băng cá nhân, nẹp, bình oxy… Gặp người bị nạn có vết thương hở, ông cẩn thận đeo găng tay cao su, băng bó cầm máu. Gặp người gãy xương, ông thành thạo bó nẹp cho họ rồi mới khiêng người bị nạn lên xe. Mỗi lần ông Nhiều đi chuyển cấp cứu đều có một trong hai người con trai đi cùng. Nhiều lần thành quen, hai anh con trai “học nghề” sơ cứu từ cha. Mỗi lần ông ốm mệt hoặc khuya hôm mà có điện thoại nhờ cấp cứu, họ buộc ông phải ở nhà để hai anh em thay cha chạy xe chuyển bệnh nhân đi cấp cứu.

Tuy bảo dưỡng và kiểm tra định kỳ chiếc xe cấp cứu thường xuyên nhưng một lần chiếc xe cấp cứu ì ạch không chịu nổ máy. Ông Nhiều không ngần ngại dùng chiếc xe tải nhỏ (dùng kinh doanh vận tải của gia đình) chở cấp cứu người bệnh. Gia đình ông Ba Nhiều cũng kinh doanh xe du lịch nhưng có lúc vì chở người cấp cứu, ông bỏ vuột luôn nhiều mối làm ăn.

“Có lần tui gọi ổng chở gia đình tui về quê gấp có chuyện đại sự. Ổng nói: Chết! Chết! Tao đang bận chở cấp cứu mày ơi”. Tui bực quá nói: Nhà tui dưới quê có người chết cần về gấp chứ ông chết, chết cái gì”, anh Phan Văn Tài (xã Nhị Bình, Hóc Môn) cười vui kể lại lần ông Ba Nhiều bận chở cấp cứu từ chối chở gia đình anh, dù chở có phí.

Mỗi lần chuyển bệnh nhân xong, ông ba Nhiều lại tự tay rửa xe, giặt băng ca, sát trùng các vết máu trên xe cẩn thận, trả lại sự sạch sẽ cho chuyến cấp cứu tiếp theo.

Chạy xe cấp cứu phải phóng nhanh trên đường, có lúc ông Ba Nhiều gặp những sự cố bất ngờ nhưng chưa xảy ra điều gì đáng tiếc. Ông Ba Nhiều đoán rằng có lẽ do ông làm điều thiện nên “có người đỡ cho”.

Ông Ba Nhiều năm nay đã gần 60 tuổi, tôi hỏi đùa liệu ông có còn đủ sức để làm “tay lái lụa” chở xe cấp cứu. Ông cười: “Thì chở tới khi nào hết nổi thì thôi, chừng đó con tui chở”.

BS Phạm Văn Nghĩa, Trưởng Trạm y tế xã xã Nhị Bình, Hóc Môn, nói: “Trạm y tế xã Nhị Bình hiện chưa có xe cấp cứu. Trước đây, khi cần chuyển bệnh viện, chúng tôi phải chuyển bệnh nhân bằng xe máy hoặc UBND xã cũng hỗ trợ xe nhưng xe không chuyên dụng. Có chiếc xe cấp cứu của anh Nhiều, bệnh nhân được chuyển bệnh viện đúng tư thế, kịp thời và an toàn. Còn gì quý hơn tấm lòng hiệp nghĩa như vậy chứ!”.

Lặng lẽ giúp đời

  • 25 năm trước, thấy nhiều trẻ em là con người dân nhập cư, mồ côi cha mẹ, có cha mẹ nhiễm HIV hoặc đi tù thường dang dở học tập, bà Huỳnh Thị Tươi (hiện ngụ ấp 3, xã Bình Chánh, huyện Bình Chánh) mở lớp học tình thương, do bà trực tiếp đứng lớp để nối dài giấc mơ con chữ cho các em. Để các em yên tâm theo học, bà còn vận động đồng phục cũ, kết nối nhóm từ thiện hỗ trợ sách, vở, dụng cụ học tập và mời sinh viên các trường đến dạy vẽ, hát cho các em. Mỗi năm lớp học đều có học sinh hoàn thành chương trình tiểu học và được chuyển cấp. Nhiều em học sinh cũ ngày nào giờ thành đạt lại quay về để tiếp tục công việc ươm mầm tri thức thầm lặng của cô Tươi.
  • Chứng kiến hoàn cảnh của nhiều mảnh đời bất hạnh, ông Dương Vũ Hưng, ngụ xã Phạm Văn Cội, huyện Củ Chi luôn trăn trở. Ông đã xây tặng cho hai hộ gia đình khó khăn ở xã hai căn nhà tình thương. Ông còn hỗ trợ xe lăn cho người bị khuyết tật có phương tiện sinh hoạt và học tập. Mỗi dịp lễ ông và gia đình luôn làm ấm lòng người khó khăn và neo đơn, người nhiễm chất độc da cam trong xã bằng nhiều phần quà nghĩa tình…

Năm 2011, ông Huỳnh Văn Nhiều đã sơ cứu và chuyển bệnh viện 49 trường hợp tai nạn giao thông và bệnh tật đột xuất. Năm 2012, ông sơ cứu và chuyển bệnh viện 65 trường hợp tai nạn giao thông và bệnh tật đột xuất… Rất nhiều trường hợp cần cấp cứu tại xã, nhờ có sự giúp đỡ về phương tiện của ông mà đã giải quyết nhanh chóng, đảm bảo được an toàn tính mạng, sức khỏe cho nạn nhân. Ông Nhiều còn giúp đột xuất cho người gặp khó khăn như hỗ trợ tiền viện phí cho bà NTK neo đơn ở ấp 4, hỗ trợ áo quan cho người nghèo khi mất…

One response to “Người Sài Gòn tử tế.

  1. Trên đời cái xấu và tốt luôn tồn tại, hãy nhìn những điều thiện, điều tốt để có niềm lạc quan và yêu thương cuộc đời hơn là nhìn, nghe những cái xấu để thấy trái tim luôn khô cằn, nhức nhối…
    Cảm ơn tác giả và người post bài.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s