Thư giãn

13325552_615766385243006_2724945359795938693_n

 

Hoa thật và hoa ni-lông

Vị khách Tăng từ miền Nam ra, biếu chùa một bó hoa ni-lông và một giò phong lan.

Khi trao hoa ni-lông, vị Tăng nói:

– Loại hoa này quí và đẹp. Lúc cắm lên, mọi người sẽ trầm trồ vì họ tưởng là hoa thật.

Và khi trao giò lan:

– Còn đây là vương giả chi hoa, rất tuyệt vời, khi nở trông đẹp như hoa ni-lông vậy.

Dễ Quá Mà!

Ða Trí đang ngồi lẩm bẩm:

– Khó thật, khó thật!

Vô Văn đi qua hỏi:

– Gì mà khó giữ vậy?

Ða Trí liền nói:

– Này Ðệ, làm sao biết được gà sinh trước hay trứng sinh trước?

– À, chuyện đó thì dễ quá mà.

Ða Trí ngạc nhiên:

– Thật vậy sao?

Vô Văn bật cười:

– Có gì đâu, ý Huynh sinh ra trước đấy.

Còn bị kẹt

Đa Văn từ lâu được nổi tiếng là nghe nhiều, nhớ giỏi. Hôm kia, chẳng biết suy nghĩ được điều gì mà chú hăm hở chạy vào gặp nhà sư, lễ phép và khách sáo nói:

– Con xin được hầu chuyện với thầy.

– Được, nhà sư gật – có gì con hãy nói.

Đa Văn trịnh trọng :

– Thầy có biết thầy bị kẹt gì không?

– À, hay lắm! Con cứ thẳng thắn mà chỉ rõ ra đi!

Đa Văn nói:

– Một cái tên là đã kẹt rồi! Mà thầy, nào là tục danh, bí danh, pháp danh, tự hiệu,… sao mà thầy ham danh quá vậy?

Nhà sư :

– A… ơ…!

Đa Văn bước ra, nói vọng lại:

– May mà thầy không có cả hàng chục chức vụ đi theo sau, nếu có, con mà không nhớ hết thì còn gì là “đa văn” này nữa!

Trồng khoai

Hai chú đang cuốc đất.

Vô Văn nói:

– Kể cả việc trồng khoai, một vị Bồ-tát cũng cần kinh qua và chứng nghiệm.

Đa Lễ hỏi:

– Có lẽ là nhằm tích lũy phương-tiện-trí để rộng độ chúng sanh phải không?– Không phải!

– Vậy trồng khoai để làm gì?

– Để ăn độn chứ gì nữa! Chú không biết hổm rày gạo quá đắt hay sao?

Kẹt đạo! Kẹt đời!

Uống xong tuần trà, khách nhìn nhà sư cười cười nói:

– Tôi từ phương xa tới đây, áo lấm bụi đường, mặt chưa kịp rửa đã được nhà sư cho hầu trà, thật là duyên vạn hạnh. Nhưng tôi còn có cái khao khát hơn, ấy là sự hiểu biết. Rất mong nhà sư trả lời cho vài câu hỏi, nhưng xin nhà sư…

– Đạo hữu cứ nói!

– Dạ, xin nhà sư đừng dùng những từ như khổ đế, trí tuệ, đức tin, nhân quả, nghiệp báo… Tóm lại là nhà sư đừng sử dụng một thuật ngữ nào thường dùng trong Tam Tạng. Nghe hoài những danh từ, chữ nghĩa của Đạo, tôi chán lắm! Cái ấy gọi là kẹt lời, kẹt chữ, kẹt Đạo vậy!

Nhà sư ôn tồn nói:

– Cũng được thôi! Nhưng bần tăng cũng có một đề nghị!

Khách mau mắn:

– Dạ được! Nhà sư cứ nói!

– Vâng, bần tăng cũng xin đạo hữu đặt những câu hỏi nào đừng có những từ ngữ, lời tiếng thường dùng ở trong đời. Vì cái ấy cũng gọi là kẹt lời, kẹt chữ, kẹt Đời vậy!

Khách ngẩn người giây lâu, rồi… nhấp một ngụm trà!

 Tình yêu và cục đá

Một thanh niên Phật tử có lẽ là suy gẫm đạo lý đã lâu nên hôm kia đến nói chuyện với Đa Trí:

– Nếu tôi yêu cục đá, tình yêu ấy có phạm tội không?

Đa Trí lắc đầu nói:

– Yêu là không được rồi, đừng yêu là hơn.

– Đừng yêu thì tôi sợ sẽ trở thành cục đá!

Đa Trí ỡm ờ:

– Thì tốt thôi!

Người Phật tử nhăn mày:

– Tôi không hiểu!

– Có gì mà không hiểu! Cục đá thì có bao giờ yêu cục đá đâu mà sợ!

Kẻ ở ngoài tương quan

Một Ni cô đến gặp nhà sư, nghiêm trang nói:

– Có một thời pháp, nhà sư thuyết rằng: “Thế giới tương quan là đau khổ”, có phải vậy không?

Nhà sư đáp:

– Đúng thế!

Ni cô bèn nói:

– Vậy giáo lý đã bị giảng sai, nhà sư có biết không?

Hơi bất ngờ, nhà sư hỏi:

– Ở chỗ nào, Ni cô cứ dạy!

– Không dám! Nhưng con đã từng suy nghiệm: “Có những pháp không nằm trong thế giới tương quan mà vẫn đưa đến đau khổ.”

– Xin Ni cô trình bày cho rõ ràng hơn.

– Dạ! Ví dụ, con thấy thế giới tương quan là rắc rối, não loạn, xung đột… con bèn rút lui một mình, tịnh cốc, tĩnh cư, sống hạnh không giao tiếp với mọi người!

– Vâng, rồi chuyện gì xảy ra?

– Dạ, ni chúng đồng đạo nói cạnh, nói khóe, nói xa, nói gần rằng con là kẻ cao thượng hảo, kiêu căng, ngã mạn… Họ nói những điều mà con không thể chịu nổi.Vậy là, “không tương quan” mà vẫn đưa đến đau khổ! Từ rày về sau, nhà sư dạy pháp nên cẩn thận và dè dặt hơn mới được!

Nhà sư mỉm cười:

– Ni cô muốn làm Thượng đế chắc?

-!?

                                                                       Trích “ Truyện cười Huyền Không”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s