Nghịch Mưa.

Mùa Hè năm nay có những cơn mưa đến sớm. Có khi mưa nửa đêm ầm ào, sấm sét, có lúc mưa rào rào sáng sớm rồi nhanh chóng khô quánh, nắng lên hừng hững, cũng có lúc bất chợt lắc rắc rồi xối xả từ lúc nhập nhoạng đến hoàng hôn như muốn đuổi mặt trời đi ngủ sớm.

Mùa Hè năm nay nghe đâu lại “El Nino” nữa.. Khí hậu, thời tiết ngày càng lạ, càng khó lường, người ta nói tất cả cũng do con người mà ra thôi…Ô lại “ mình giết mình”ư?

Mùa Hè, nóng thật! nhớ trong giờ nghe Pháp, giảng sư hỏi : _ Quí vị có thấy nóng không?

Mọi người đều đồng thanh: _ Dạ nóng quá Thầy !

Giảng sư cười và hỏi: _ À, vậy rồi quí vị làm sao?

Cả Đạo tràng hơi ..khựng lại. Tôi buột miệng : “ dạ…Quạt!”  Bà bạn kế bên  bật cười khi nghe tôi trả lời. Tôi cũng vừa cười vừa nói: ” Vậy thôi, chớ sao giờ?”

Giảng sư cười tủm tỉm :_ Nóng thì.. quạt.! Có quạt máy thì mở quạt máy, có máy lạnh thì mở máy lạnh, hông có.. thì…quạt tay! Ha!

Cười rần. Đơn giản thôi mà! Vậy mà có lúc mình ..ngẩn ngơ, có lúc mình chạy đi xa ôi là xa… Chạy đi , chạy lại hụt hơi rồi mệt quá ngồi nghĩ: “ Ủa sao mắc chi mà chạy dữ vậy?”  Khổ là chỗ đó!

Chiều nay, trời cũng bất chợt vần vũ rồi mưa, mưa nhè nhẹ rồi dần nặng hạt, rồi bầu trời bỗng trắng trắng, mờ mờ một màu nước. Chạy lên đóng hết mấy cánh cửa, thấy mưa bỗng dưng chợt nhớ đến cái máy ảnh.: “ sao không tập chụp mưa nhỉ?” Mưa rào rào, có cửa sổ mặt kính chỉ mờ mờ bóng nước, có cái nước chảy ròng ròng từng vệt dài loang lỡ, có chỗ thấy cây lá nhờ nhờ phất phơ,có chỗ nhìn ra thấy Núi lớn đằng xa mịt mờ, thêm mấy cái nóc nhà nhấp nhô, Thực.. cũng chả được cái “view” nào đẹp cả, trời chưa tối hẳn, đèn đường chưa lên, trong màn mưa chỉ thấy vách tường và nóc nhà hàng xóm.Nhưng đã bảo tập chụp mưa cơ mà, thôi thì cứ thử…tìm cái góc mà chụp chứ!Chụp sao cho ra những sợi mưa, những giọt nước…à ha!

Trên ban-cong thấy mưa rào rào ướt đẫm mấy thân hồng gai nhọn, nhìn mãi những giọt nước đọng trên nhánh cây tí tách nhỏ giọt, từng hạt nước lấp lánh trong sắc chiều nhạt tụ lại tròn trịa, lóng lánh, rồi rơi xuống vỡ tan, biến mất…Lại đứng lên qua khung cửa khác nhìn xuống cái sân loang loáng nước, những tàu cau mờ mờ phất phơ trong màn trắng, cái khung kính có những sợi mưa mỏng bay bay vì trời vẫn còn sáng nhờ nhờ ngoài kia. Mưa như khói và mưa như tơ !. Chợt nhìn sang khung cửa bên nầy, gió theo chiều, hắt những sợi mưa đập thẳng vào  kính, những sợi mưa biến thành từng vệt nước chảy dài, ràn rụa như nước mắt khóc người. ..Nhà có nhiều cửa sổ, tôi như đứa trẻ con nghịch ngợm, hết chạy lên lầu lại ..bò xuống đất.

Mưa vẫn cứ mưa… qua  từng ô cửa, cảnh vật bên ngoài cũng khác nhau, và..những hạt mưa hình như cũng khác. Có khung cửa vẫn nhìn thấy màu lá xanh tươi non như đang tắm trong nước hồi sinh, không còn khô cằn, queo quắt như dưới trời nắng lửa buổi trưa. Có góc khuất mưa làm những vạt lá thẫm màu, một màu tối buồn buồn dù trời chưa hẳn là đêm. Trên mặt kính những giọt nước dưới ánh sáng trời, dưới ánh đèn flash cũng khác.. Tôi cứ hí hoáy và tanh tách bấm… từng khung ảnh theo góc máy khác nhau hiện lên trên màn hình mỗi khi “review.” Trong cái cảm giác thích thú nhìn mỗi tấm ảnh về mưa vừa chụp được.. không dưng  chợt nhớ bài Kệ Phật nói trong Kinh Kim Cang:

“Nhất thiết hữu vi pháp,

Như mộng, huyễn, bào, ảnh,

Như lộ diệc như điện,

Ưng tác như thị quán.”

Dịch nghĩa:

“Tất cả pháp hữu vi,

Như mộng, huyễn, bọt, bóng,

Như sương, như chớp loé,

Hãy quán chiếu như thế.”

      Ừ nhỉ! Mưa từ đâu? Nắng từ đâu? Nước từ đâu? Trời đang nắng bỗng chốc rồi mây đâu bay đến, bỗng chốc rồi nắng nhạt nhòa , bỗng chốc rồi nước từ trời ào ạt. Trời vừa nắng nóng bỗng dưng dịu mát, cây lá vừa ủ ê chợt tươi tắn, mượt mà. Những giọt nước long lanh vừa lấp lánh giờ thì biến mất chỉ còn trơ thân hồng  ẩm ướt  ( khoa học giải thích rồi đấy chứ, từ đâu, từ đâu ai mà chả biết??? Ấy ấy.. vẫn có những cái đến..tận cùng vẫn chưa có lời giải đáp từ..khoa học?)

Giữa hè trời đang nắng nóng, mưa đến làm không khí dịu mát hẳn và lòng người cũng nhẹ nhàng, mát mẻ như mưa.. Tâm con người ta đấy, nó cứ đổi thay xoành xoạch từ sáng đến tối mờ. Khi vui, lúc buồn. Cảnh ngoài trời cũng thế chớp mắt đã đổi thay nhanh đến không ngờ. Nhớ những buổi chiều lang thang ngoài bờ biển , hoàng hôn buông và sắc trời biến đổi thật lạ lùng , thật nhanh tưởng như trời đang làm ảo thuật. Rõ là cảnh như huyễn..như mơ.!Chẳng có cái gì mãi mãi cứ là như thế trước con mắt người.

                                      “Tất cả pháp hữu vi,

                                          Như mộng, huyễn, bọt, bóng,

                                           Như sương, như chớp loé”.

Vậy đấy, những lời vàng từ Kim khẩu của Như Lai, mấy ngàn năm vẫn không suy suyễn.. Hãy luôn sống với thực tại, hãy luôn quán chiếu, quán chiếu bằng con mắt của trí tuệ, bằng cái tâm chánh định, để nhìn rõ thực tướng của các pháp mà hài lòng, mà chấp nhận cái vô thường rõ ràng không sai chạy… để an vui, để thấy hạnh phúc hiện tiền.. Vậy mà… Ô thật thương cho mình quá thể! Đường sao còn xa quá Phật ơi!

                                                                AN_5/ 2017.

 

 

 

 

 

4 responses to “Nghịch Mưa.

  1. Cảm ơn bạn “Ẩn danh” đã xem và phản hồì.Nhưng bạn nên trực tiếp với HA thay vì gửi qua TTM bạn nhé!

    • ÔI! CHƯA KỊP NÓI VỚI NHAU MỘT LỜI – NHẠC HOÀNG THI THƠ

      Ra đi, ôi! chưa kịp nói với nhau một lời.
      Một lời, lời yêu trăn trối, người ơi vào giây phút cuối.
      Ra đi, ôi! chưa kịp tới, thăm nhau một lần.
      Một lần, dù trong đau đớn, thế rồi ngàn đời chia phôi.

      Không! ta không vô tình! đời thì như cơn bão.
      Không! không bông hoa nào! ngỡ rằng bay theo gió.
      Không! ta không bao giờ tưởng đời ta thế đó!
      Giống như giấc mơ, mơ như hư vô.
      Mơ trong phong ba, ta thương cho ta, lặng lẽ xa cành.

      Xa nhau, nhưng chưa kịp nói với nhau một lời.
      Một lời như tiếng thánh, cầu cho tình ta hấp hối.
      Xa nhau, nhưng chưa kịp tới, hôn nhau một lần.
      Một lần, dù trong nước mắt, thế rồi ngàn đời ly tan.

  2. Bây giờ là cuối thu nhưng hoa hồng vẫn nở, mong manh và thơm ngát trong vườn, nhất là có chút mưa thì ôi thôi là đep:ẻo lả, rũ rượi khiến kẻ nào thưởng thúc được nét tuyệt vời ấy đều muốn đem tặng cho AN…hi..hi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s