Đoản khúc về Trường và Bạn.

*

                                                    “Thời giờ thấm thoát thoi đưa,

     Nó đi đi mãi có chờ đợi ai…”

BƯỚC ĐẦU VÀO TRƯỜNG…

Hồi tưởng lại một chút về quá khứ… nhớ ngày nào mới đây thôi mà đã 40 năm rồi kể từ khi rời khỏi mái trường thân yêu, nơi đã đọng lại trong lòng biết bao nhiêu là kỷ niệm thời mình hãy còn non trẻ, nhớ những ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường thân yêu nằm bên cạnh ngôi giáo đường cổ kính, trường Trung Học Vũng Tàu…

Năm Mậu Thân 1968 , năm binh biến, chiến tranh leo thang và cũng là năm chúng tôi thi tuyển vào lớp đệ thất trường công lập duy nhất của thị xã mang tên Trung Học Vũng Tàu. Đến ngày niêm yết thông báo kết quả tuyển sinh, tôi  và Lê Đình Tân hẹn nhau đi chung để xem kết quả. Hồi học ở trường Nam tiểu học tôi và Tân học chung lớp và chơi với nhau rất thân vì cùng nhỏ con nên được cùng ngồi cạnh nhau ở bàn đầu. Nhà của Tân ở cư xá sĩ quan đối diện với trường, còn nhà tôi thì ở trại Gia Long, nằm bên hông, cạnh trường Nam .

Tôi và Tân rủ nhau đi sớm, nhưng đến nơi thì bên trong cổng trường dưới gốc cây me tây to nơi đặt dãy danh sách thí sinh trúng tuyển đã chật ních học sinh đang bu đầy chen chúc nhau dành xem kết quả.

Tôi, vì nhỏ con và đi trễ, nên không chen vào phía trên đầu bảng được, và bị đẩy lùi về phía cuối cùng. Dò ngược danh sách từ dưới lên trên, chen chúc nóng nực, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, căng mắt tìm một hồi lâu mà cũng vẫn chẳng thấy tên mình đâu cả. Tôi lo lắng và sợ sệt. Sợ vì nếu mà không có tên thì chắc là rớt và phải ở lại học lớp tiếp liên thì mắc cở lắm. Nhưng mà điều đáng sợ nhất là về nhà thế nào cũng sẽ bị lãnh một trận đòn bởi không nghe lời bố, không chịu lo ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi cho tử tế mà chỉ lo ham chơi đánh bi đánh đáo.

Tôi dò đến hơn phân nữa danh sách thì bị chen ép đẩy tuột ra phía ngoài sau. Tôi đứng lo lắng, nước mắt đang chực trào ra.  Nước măt chưa kịp chảy thì tôi nghe tiếng Tân kêu “Hoàng ơi! mày đây nè, đây nè, mày đậu hạng năm lận”.  Tôi nhìn qua phía bên trái nơi Tân đang xem bảng, ráng chen vào đứng cạnh nó. Tôi nhìn theo ngón tay của nó thì thấy tên mình trên bảng danh sách. Khi này thì nước mắt tôi trào ra thực sự vì mừng rở. Hai đứa nấn ná một lúc, xem đi xem lại kết quả. Tân cũng đậu thứ hạng cao. Sau này hai đứa không còn học chung và thân nhau nữa vì Tân chọn Anh văn là môn sinh ngữ chính, còn tôi thì lại chọn Pháp văn. Trong sáu lớp đệ thất tuyển vảo năm đó chỉ có duy nhất một lớp Pháp văn, trong khi có tới năm lớp Anh văn. Lớp đệ thất P của chúng tôi có sĩ số khoảng  50 người, nửa trai nửa gái. Hai thủ khoa năm đó bên nam là Chung Hoa và nữ là Nguyễn Hương Quê đều đầu quân vào lớp đệ thất P.

NHỮNG NGƯỜI BẠN NAY KHÔNG CÒN…

Chúng tôi là lớp Pháp văn duy nhất trong 6 lớp đệ thất của niên khóa 68-75. Cùng học chung với nhau suốt từ lớp 6 đến lớp 9. Chuyện về các bạn lớp tôi mà từ ngày xưa chúng tôi đã mặc định gọi tên là gia đình 9P  thì nhiều vô kể. Hôm nay tôi xin được góp nhặt lại vài mẫu chuyện về các bạn đã không còn hiện diện trên cõi đời này nữa, gọi là một chút tưởng nhớ.

Trước tiên xin được nhắc đến Phan Trường Tuấn, một gương mặt hiền lành. Tuấn có dáng người cao ráo nho nhã, hơi có vẻ mảnh mai mà ngày xưa mình hay gọi là đói ăn còn thời đại bây giờ thì được gọi là siêu mẫu. Nhà Tuấn ở xóm vườn, cha là công chức ty Tràng tiền. Trong những năm học chung thì hầu như rất ít được nghe tiếng của anh ta, vì Tuấn hiền như cục đất, hể gặp mặt thì lúc nào cũng cứ cười cười. Trong lớp Tuấn ngồi chung với xóm nhà lá nhưng chẳng bao giờ được lên văn phòng giám thị để được vinh danh cấm túc như các bạn xóm này (lớp Pháp văn nổi tiếng phá phách, hay đánh nhau với các lớp khác). Hiền là vậy nhưng Tuấn lại ra đi quá sớm, bỏ lại người thân và bạn bè. Tuấn ra đi trong một chuyến vượt biển mưu tìm một cuộc sống mới nơi đất khách quê người. Tuấn biến mất biệt vô âm tín để lại bao nhớ thương trong lòng bạn bè về một người bạn hiền lành, chăm chỉ, một gương mặt sáng sủa đẹp trai phải sớm ra đi vì thời cuộc.

Nhân vật thứ hai với tính cách hoàn toàn trái ngược . Rất đẹp trai, học thì không khá nhưng phá thì vô địch. Đó là anh chàng Huỳnh Bửu Ngọc. Nhà Ngọc cũng ở xóm vườn, cũng có cha là công chức. Ngọc ngồi dãy bàn giữa cận xóm nhà lá. Gương mặt đẹp trai. Tóc mái trước hơi dợn quăn tự nhiên nên hay đưa tay làm dáng vuốt lên điệu nghệ. Áo luôn phẳng phiêu ôm sát người. Quần bó ống loe đúng mốt và chân đi đôi giầy Mọi,   thời trang lúc bấy giờ. Chỉ phải tội là hay cài bảng tên ở dây thắt lưng. Ngọc là khách hàng quen thân của cô Sâm giám thị và thầy La Quang Hải.

Năm lớp 9P, lớp Pháp văn tọa vị ở đầu dãy phía sau, cách một lối đi là hồ nước dùng cho phòng thí nghiệm và để rửa tay. Đây cũng là nơi mà các bạn nam trong lớp hay ngồi chơi khi vào lớp sớm, hoặc trong giờ ra chơi để điểm danh các em gái lớp đàn em hay đi ngang qua. Một hôm khi tiếng trống vang lên báo giờ ra chơi chấm dứt thì có vài cô bé chạy lại hồ nước vội rửa tay để vào lớp học. Lúc đó anh chàng Ngọc cũng đang rửa tay. Một cô bé đến lấy cái thùng xách nước đang để trên cạnh hồ mà anh Ngọc đã múc sẵn. thấy vậy Ngọc mới giằng co cái thùng với cô bé. Cứ nghĩ là lớp đàn anh thì phải nhường cho em gái lớp dưới nên cô ta cứ giật lấy cái thùng. Chỉ có điều là cô không ngờ là mình gặp tay bặm trợn thứ thiệt, chẳng những không nhường mà khi giật được cái thùng đầy nước anh Ngọc ta sẵn tay đổ thẳng lên đầu cô bé luôn. Tội nghiệp cô bé vừa khóc vừa đưa tay lên ôm ngực vì chiếc áo dài bị ướt hết chạy một mạch về lớp luôn mà khỏi cần phải rửa tay nữa. Sau đó thì Ngọc ta được thầy Hải điệu lên phòng giám thị để lãnh thêm huy chương vàng là một cấm túc.

**

Cuối năm lớp Mười, Ngọc đến tuổi quân dịch và đăng ký vào binh chủng nhẩy dù. Không biết cuộc đời binh nghiệp sống hùng sống mạnh của Ngọc ra sao nhưng đến gần ngày giải phóng thì được tin là dù của anh ta không còn bọc nữa ,mất tông biệt tích luôn từ đó! Ngọc đã mãi mãi ra đi để lại tiếc thương trong lòng bạn bè mà mỗi lần họp lớp là luôn được nhắc đến.

Chúng tôi có bốn năm đệ nhất cấp học chung với nhau, đến năm lớp 10 vì phân ban kẻ theo ban A, người theo ban B, một số bỏ trường lớp về Sài Gòn học tiếp, lại còn thêm vài thằng bạn đến tuổi quân dịch phải bỏ lớp lên đường nhập ngủ tòng chinh. Thế là tan đàn xẻ nghé .Tuy nhiên, những người bạn Pháp văn, sau bao nhiêu năm đến nay vẫn gắn bó như ngày nào. Mỗi lần có dịp tụ họp gặp gở thì thật là vui, bao nhiêu chuyện cũ trong lớp lại được đem ra kể lại để cùng nhau sống lại những ngày tháng thân thương của tuổi học trò. Những người còn hiện diện thăm hỏi nhau về những bạn bè xa xứ, có chút ít thông tin về ai thì kể cho nhau nghe, nhắc nhớ nhau về những người bạn vắn số rồi cùng nhau bùi ngùi thương tiếc.

                                                Nguyễn Kim Hoàng_ 4/2015.

                                  ĐS ChsTHVT 68-75 “ 40 Năm Ngày ấy…Bây giờ”

*** Hình tư liệu từ kho ảnh, không hẳn minh họa đi kèm bài viết.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s